Người xưa bảo: Đọc dâm thư có năm điều hại. Một, trở ngại nghề nghiệp chánh đáng là điều hại thứ nhất. Hai, hao tổn tinh thần là điều hại thứ hai. Loạn tâm chí là điều hại thứ ba. Hoặc bạn bè mượn xem, ắt hại bạn bè, [đó là điều hại thứ tư]. Hoặc con cháu lén xem, sẽ hại con cháu, [đó là điều hại thứ năm]. Nói chuyện dâm uế có ba tội: Một, phô bày điều xấu của kẻ khác. Hai, tổn thương đức hạnh của chính mình. Ba, khinh nhờn trời, đất, thần minh.

Nếu có thể dùng thân [làm gương] hướng dẫn chúng sanh, hoặc gặp kẻ đọc những sách tệ hại kể chuyện tư tình nam nữ, hãy nên viện dẫn quả báo do trinh lương hay dâm tà, hòng khuyên bảo hết thảy. Hoặc gặp chỗ đông người, bèn thuật lời chánh trực. Hoặc trong phòng kín, ra rả khuyên can. Chẳng sợ bị châm chọc, chẳng nề hà [kẻ khác chê cười] hủ bại. Mềm mỏng khuyên bảo, ắt trong trăm ngàn người, sẽ có kẻ được hưởng lợi ích.

Gần đây, kẻ buôn bán tiểu thuyết dâm đãng ngoài phố rất nhiều. Phàm những lời dâm uế khó thể chịu nổi, chẳng thể thốt nên lời, đều công khai viết thành sách, được coi là tác phẩm tao nhã! Không “tác phẩm” nào chẳng tả chuyện lén lút hẹn hò, toàn những chuyện ô danh, thất tiết! Sau đấy, [những kẻ phóng đãng trong các “tác phẩm” đó] đâm ra lại vinh hiển, đoàn viên. Tả những chuyện thối tha trong chốn buồng the thành chuyện chẳng có mảy may nào đáng trách! Kẻ khuê nữ vô tri, lầm tưởng [những thói bại hoại ấy] là chuyện [tao nhã] của hàng tài tử, giai nhân. Vì thế, mất trinh, thất tiết, điếm nhục gia phong, vạn năm khó thể gột rửa! Đến nỗi khơi gợi những thói xấu nơi bọn trẻ nhỏ chưa dậy thì, khơi dậy lòng hâm mộ của bọn dân quê. Đủ mọi nỗi họa hại, chẳng thể nói trọn! Lại còn có những tranh ảnh dâm tà, càng là phương tiện dẫn dắt lòng dâm. Những thứ ấy đều là những thứ gieo nọc độc vào lòng người nặng nhất! Người có quyền lực, có chức vị kiểm soát ngôn luận, nếu có thể thật sự cấm chỉ nghiêm ngặt, hủy sạch mọi bản in, sẽ giúp ích cho phong hóa chẳng cạn đâu nhé!

[Lời Ban biên tập] Ngày nay không chỉ dâm-thư mà còn xuất hiện nhiều thể loại khác như phim ảnh sắc tình bạo lực, truyện người lớn…. Tác hại cũng tương tự như việc đọc dâm thư, đôi khi còn mạnh mẽ và ác liệt hơn gấp trăm vạn lần. Bởi sức mê hút của nó không dừng lại ở câu chữ, mà là dùng hình ảnh, âm thanh để mê hoặc người đời, hơn nữa sự phổ biến và dễ dàng tìm thấy là không giới hạn. Thật nguy hiểm cho người đời vậy.

Trích từ sách Thọ Khang Bảo Giám

SHARE
Bài trước“Quần Thư Trị Yếu 360” Nhân Duyên Này, Tại Sao Lại Là “360”
Bài tiếp theoSách Giữ Gìn Tánh Mạnh Cho Con Em – Thọ Khang Bảo Giám
"Đạo Đức vốn là cái tinh hoa duy nhất của đất nước Việt Nam, nó làm cho dân tộc Việt Nam có nhân cách tươi đẹp và xã hội Việt Nam có hương vị thơm tho, cho nên người Việt Nam dám liều sống chết để bảo vệ Đạo Đức đến cùng. Chúng ta nên nhớ rằng mình không những là dân tộc Việt Nam mà còn là người tín đồ nhà Phật thì đối với việc Đạo Đức càng phải tôn trọng gìn giữ hơn ai hết, không nên thờ ơ chán ngán lúc nào cả. Thời gian hung ác qua rồi hầu hết người ta đều trở về Đạo Đức. Đạo Đức là cứu cánh của con người, cổ kim đã chứng minh rất nhiều ở điều ấy.” (Tiên sinh Thanh Sĩ, 1964)

ĐỂ LẠI CÂU TRẢ LỜI