Quần Thư Trị Yếu 360 [ĐOẠN 4 < GIỚI THAM < TU THÂN < QUÂN ĐẠO]
[Văn ngôn văn] 五色令人目盲;五音令人耳聾;五味令人口爽;馳騁田獵,令人心發狂;難得之貨,令人行妨。(卷三十四 老子)
[Hán Việt] Ngũ sắc lệnh nhân mục manh; ngũ âm lệnh nhân nhĩ lung; ngũ vị lệnh nhân khẩu sảng; trì sính điền liệp, lệnh nhân tâm phát cuồng; nan đắc chi hóa, lệnh nhân hành phương. (Quyển tam thập tứ Lão Tử)
[Diễn nôm] Tham luyến đủ loại sắc thái, khiến người ta tinh-khí-thần phân tán ra ngoài, thị giác chậm lục; quá độ chạy theo âm nhạc kích thích, khiến người ta lòng dạ mất đi khí chất bình hòa trung chính, thính giác chậm lục; chú trọng thức ăn mỹ vị, khiến người ta vị giác chậm lục; chìm đắm vào thú vui cưỡi ngựa, săn bắn, khiến người ta tinh thần bạo ngược. Của cải hy hữu khó được, khiến người ta tăng trưởng lòng tham, mà tạo thành hành vi sai lệch. (Quyển 34, Lão Tử)
[Anh ngữ] Craving for visual splendor can distort our vision and impede our ability to see the truth about things. Basking in musical amusement can numb our hearing and impede our ability to appreciate the finer meanings in music. Excessive indulgence in fine cuisine can dull our taste buds and impede our ability to appreciate the food. Wallowing in the thrill of game hunting can make us reckless and lose our sanity. Being desirous of rare and precious objects can cause our greediness to grow and drive us to behave wickedly. (Scroll 34: Lao Zi)
SHARE
Bài trướcHiếu Là Kinh Của Trời, Là Nghĩa Của Đất, Là Hạnh Của Dân
Bài tiếp theoQuần Thư Trị Yếu 360, Huấn Hữu Chi
"Đạo Đức vốn là cái tinh hoa duy nhất của đất nước Việt Nam, nó làm cho dân tộc Việt Nam có nhân cách tươi đẹp và xã hội Việt Nam có hương vị thơm tho, cho nên người Việt Nam dám liều sống chết để bảo vệ Đạo Đức đến cùng. Chúng ta nên nhớ rằng mình không những là dân tộc Việt Nam mà còn là người tín đồ nhà Phật thì đối với việc Đạo Đức càng phải tôn trọng gìn giữ hơn ai hết, không nên thờ ơ chán ngán lúc nào cả. Thời gian hung ác qua rồi hầu hết người ta đều trở về Đạo Đức. Đạo Đức là cứu cánh của con người, cổ kim đã chứng minh rất nhiều ở điều ấy.” (Tiên sinh Thanh Sĩ, 1964)

ĐỂ LẠI CÂU TRẢ LỜI